Mở đầu
1. Lý do chọn đề tài: Bệnh loạn thần là một căn bệnh tâm thần nặng, không chỉ ảnh hưởng trực tiếp đến người bệnh mà còn tác động mạnh mẽ đến người thân trong gia đình. Thân nhân của người bệnh loạn thần mãn tính phải đối mặt với nhiều áp lực từ việc chăm sóc, tài chính, đến các vấn đề xã hội. Cách thức mà thân nhân đối phó với căn bệnh này đóng vai trò quan trọng, ảnh hưởng đến quá trình hồi phục của người bệnh. Tại Việt Nam, dù đã có một số khảo sát về khó khăn của thân nhân người bệnh tâm thần, nhưng nghiên cứu về cách ứng phó của họ với bệnh loạn thần mãn tính còn hạn chế. Thực tế tại các bệnh viện, tình trạng quá tải và thiếu hụt chuyên gia tâm lý khiến thân nhân gặp khó khăn trong việc tìm kiếm sự hỗ trợ. Bên cạnh đó, sự kỳ thị của xã hội đối với bệnh tâm thần cũng là một yếu tố gây áp lực lớn. Do đó, việc nghiên cứu cách ứng phó của thân nhân với bệnh loạn thần mãn tính là cần thiết để có thể đưa ra những hỗ trợ tâm lý hiệu quả, giúp cả bệnh nhân và thân nhân phục hồi và phát triển.
2. Mục đích nghiên cứu: Đề tài nhằm tìm hiểu thực trạng cách ứng phó của thân nhân với bệnh loạn thần mãn tính của người thân đang điều trị tại Thành phố Hồ Chí Minh.
3. Nhiệm vụ nghiên cứu:
- Xây dựng cơ sở lý luận về cách ứng phó của thân nhân với bệnh loạn thần mãn tính.
- Tìm hiểu thực trạng cách ứng phó của thân nhân với bệnh loạn thần mãn tính tại Thành phố Hồ Chí Minh.
4. Đối tượng và khách thể nghiên cứu:
- Đối tượng: Cách ứng phó của thân nhân với bệnh loạn thần mãn tính của người thân đang điều trị tại Thành phố Hồ Chí Minh.
- Khách thể: 30 thân nhân bệnh nhân loạn thần mãn tính điều trị tại Bệnh viện Tâm thần Thành phố Hồ Chí Minh.
5. Giả thuyết nghiên cứu:
- Thân nhân có mức độ nhận thức cao về bệnh thường có xu hướng sử dụng cách ứng phó tập trung vào nhận thức hoặc hành vi.
- Thân nhân bệnh nhân loạn thần mãn tính sử dụng cách ứng phó tập trung vào hành vi nhiều hơn so với cách ứng phó tập trung vào nhận thức hay cảm xúc.
6. Phạm vi nghiên cứu:
- Giới hạn về nội dung: Nghiên cứu cách ứng phó của thân nhân với bệnh loạn thần, không bao gồm người được thuê chăm sóc.
- Giới hạn về khách thể: Nghiên cứu 30 thân nhân có người thân bị bệnh loạn thần mãn tính đang điều trị tại Thành phố Hồ Chí Minh.
7. Phương pháp nghiên cứu:
- Cách tiếp cận: Quan điểm hệ thống – cấu trúc và quan điểm thực tiễn.
- Phương pháp nghiên cứu lý thuyết và thực tiễn, bao gồm phương pháp điều tra bằng bảng hỏi, phỏng vấn, thống kê toán học và phân tích trường hợp.