Tiểu luận: Chính sách tài khóa và tăng trưởng: Bằng chứng từ các nước OECD
Giới thiệu
Tiểu luận này nghiên cứu mối quan hệ giữa chính sách tài khóa và tăng trưởng kinh tế tại các quốc gia OECD. Các mô hình tăng trưởng nội sinh, đặc biệt là các công trình của Barro (1990), King và Rebelo (1990), và Lucas (1990), đã chỉ ra rằng chính sách tài khóa có thể ảnh hưởng đến tốc độ tăng trưởng dài hạn thông qua các yếu tố như thuế và chi tiêu công. Tuy nhiên, các nghiên cứu trước đây thường bỏ qua các yếu tố về ràng buộc ngân sách chính phủ, dẫn đến những ước tính sai lệch.
Tiểu luận này áp dụng một phương pháp tiếp cận cẩn trọng để giải quyết vấn đề này, phân loại các biến tài chính dựa trên các dự đoán của mô hình tăng trưởng nội sinh. Cụ thể, thuế được phân loại thành thuế gây bóp méo và thuế không gây bóp méo, trong khi chi tiêu được phân loại thành chi tiêu sản xuất và chi tiêu phi sản xuất.
Kết quả nghiên cứu cho thấy rằng thuế gây bóp méo có xu hướng kìm hãm tăng trưởng, trong khi thuế không gây bóp méo thì không. Ngược lại, chi tiêu chính phủ vào sản xuất có tác động thúc đẩy tăng trưởng, còn chi tiêu phi sản xuất thì không có tác dụng đáng kể. Nghiên cứu cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xem xét ràng buộc ngân sách chính phủ để tránh những đánh giá sai lệch về tác động của chính sách tài khóa lên tăng trưởng.
Mục lục chi tiết:
- 1. Giới thiệu
- 2. Lý thuyết dự đoán
- 3. Bằng chứng thực nghiệm hiện có
- 4. Phương pháp luận thực nghiệm và kết quả
- 4.1. Dữ liệu và phương pháp luận
- 4.2. Kết quả thực nghiệm
- 4.3 Kiểm định robustness
- 4.3.1 GDP ban đầu
- 4.3.2 Thay đổi kỳ 5 năm
- 4.3.3 Ước tính biến công cụ
- 4.3.4 Phân loại lại các biến tài chính
- 5. Kết luận