ĐIỀU KIỆN THƯƠNG MẠI QUỐC TẾ (INCOTERMS)
I. Lý thuyết chung
Lịch sử hình thành: Incoterms ra đời nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho hoạt động thương mại quốc tế, giải quyết những bất đồng về ngôn ngữ, tập quán thương mại, và giảm thiểu tranh chấp. Lần đầu tiên được ICC xây dựng vào năm 1936, Incoterms đã trải qua nhiều lần sửa đổi và bổ sung để phù hợp với sự thay đổi của môi trường kinh doanh quốc tế. Các phiên bản Incoterms qua các năm có số lượng điều kiện thương mại khác nhau, từ 7 điều kiện năm 1936 đến 11 điều kiện trong Incoterms 2010.
Nguyên nhân ra đời của Incoterms 2010: Bao gồm việc nhiều điều kiện của Incoterms 2000 ít được sử dụng, cách giải thích chưa rõ ràng dẫn đến tranh chấp; sự ra đời của quy tắc bảo hiểm hàng hóa chuyên chở mới; quy định về an ninh hàng hóa sau sự kiện khủng bố 11/9; sự hoàn thiện của bộ quy tắc thương mại Hoa Kỳ; và sự thay thế nhanh chóng của chứng từ điện tử.
Vai trò của Incoterms: Incoterms đóng vai trò quan trọng trong việc hệ thống hóa tập quán thương mại quốc tế, tạo ra một ngôn ngữ chung cho giao nhận và vận chuyển hàng hóa, đẩy nhanh tốc độ đàm phán ký kết hợp đồng, là cơ sở để xác định giá cả mua bán hàng hóa, và là căn cứ pháp lý quan trọng để giải quyết tranh chấp.
3. Giới thiệu Incoterms 2010
Incoterms 2010 có hiệu lực từ ngày 1/1/2011, bao gồm 11 điều kiện thương mại, chia thành 2 nhóm: Nhóm I (7 điều kiện áp dụng cho mọi phương tiện vận tải) và Nhóm II (4 điều kiện chỉ áp dụng cho phương tiện vận tải thủy). So với Incoterms 2000, Incoterms 2010 loại bỏ 4 điều kiện (DAF, DES, DEQ, DDU) và thêm 2 điều kiện mới (DAT, DAP). Nội dung của Incoterms 2010 sắp xếp nghĩa vụ của bên mua và bên bán theo thứ tự từ A1-A10 và B1-B10, thể hiện sự chuyển dần trách nhiệm từ người bán sang người mua.