Giới thiệu
Tài liệu này là phiên bản mở rộng tóm lược về việc sử dụng phân bón và phát thải khí nhà kính trong nông nghiệp, đặc biệt tập trung vào hệ thống canh tác lúa. Khí nhà kính bao gồm CO2, CH4, N2O và halocarbons, có nồng độ tăng lên đáng kể do hoạt động của con người kể từ cuộc cách mạng công nghiệp. Nồng độ CO2 đã tăng từ 280 ppm (năm 1750) lên 379 ppm (năm 2005), N2O tăng từ 270 ppb lên 319 ppb, và CH4 tăng gấp đôi từ 750 ppb lên khoảng 1774 ppb trong cùng giai đoạn.
Các khí này hấp thụ bức xạ hồng ngoại, gây hiệu ứng nhà kính và làm Trái Đất nóng lên. Tiềm năng làm ấm toàn cầu (GWP) được sử dụng để so sánh tác động của các khí nhà kính khác nhau quy đổi về CO2 tương đương. GWP của N2O cao gấp 298 lần CO2 và của CH4 cao gấp 25 lần CO2 trong vòng 100 năm.
Hiện nay, 40% diện tích đất của Trái Đất được sử dụng cho nông nghiệp và chăn thả. Các hệ thống cây trồng quan trọng nhất để đáp ứng nhu cầu lương thực tương lai là lúa, lúa mì và ngô. Lúa là lương thực chính của phần lớn dân số thế giới, với 90% sản lượng tập trung ở châu Á. Riêng lúa và ngô mỗi loại được trồng trên hơn 155 triệu ha.
Mặc dù có nhiều nghiên cứu về tính khả thi kỹ thuật của các biện pháp giảm thiểu phát thải khí nhà kính trong các hệ thống trồng lúa, lúa mì và ngô, nhưng chưa có dự án giảm thiểu nào được triển khai bên ngoài các trang trại thực nghiệm ở các nước đang phát triển. Điều này có thể do lĩnh vực sử dụng đất bị loại trừ khỏi các dự án Cơ chế Phát triển Sạch (CDM).
Ngành: Nông nghiệp
Tóm tắt nội dung tài liệu:
- Tình hình phát thải khí nhà kính (CO2, CH4, N2O) do hoạt động nông nghiệp, đặc biệt là trồng lúa.
- Vai trò của phân bón và các yếu tố khác trong việc phát thải khí nhà kính.
- Các hệ thống canh tác lúa và các biện pháp giảm thiểu phát thải CH4 và N2O.
- Phương pháp luận và hướng dẫn của IPCC trong việc tính toán và báo cáo lượng phát thải khí nhà kính từ nông nghiệp.